NGHỊ QUỐC VÀ NGHỊ NGHĨA - TỪ ĐẠI NGU ĐẾN ĐẠI ĐỂU? Theo dõi các kỳ họp Quốc hội lâu nay, vẫn thấy một vài vị “đại biểu” luôn coi diễn đàn nơi Nghị trường như là một sân khấu để hồn nhiên phô diễn trước đại chúng cái gọi là “tâm tư” hay “phản biện” hoàn toàn không mang tính xây dựng. Giống như những con nghiện lên đô, mỗi kỳ họp là một cơ hội để họ gia tăng ảo tưởng về “dấu ấn cá nhân” cùng với sự ve vuốt phỉnh phờ của đám lều báo. Khá nhiều lĩnh vực mà họ liều lĩnh tham gia ý kiến ý cò nhưng lại không chịu (hoặc không đủ khả năng) tìm hiểu một cách thấu đáo về lĩnh vực ấy. Từ chỗ ảo tưởng và ham hố thể hiện “dấu ấn cá nhân” một cách thái quá, lại quên mất vai trò, trách nhiệm cao cả mà cử tri đã giao phó, họ thành ra vô tình - nhưng cũng không loại trừ việc cố ý - nối giáo cho đám giặc lề trái tuyên truyền xằng bậy về các chủ trương lớn của Nhà nước. Ví dụ mới đây nhất, là các phát biểu “đại ngu” của các đại biểu Dương Trung Quốc và Trương Trọng Nghĩa khi đề cập tới Luật ...